Thứ Hai, 30 tháng 9, 2013

Đừng giảm đồng nào trong mớ lương còm của chúng tôi nữa!

Không thu thuế đạt kế hoạch, mất cân đối ngân sách, tính đến hết tháng 9.2013, tổng thu chỉ đạt 66,6% dự toán. Hai chữ bội chi đe dọa lớn dần lên vào cuối năm, đó là những vấn đề đặt ra ở phiên họp thường kỳ Chính phủ diễn ra ngày 29.9.
 >>  Bộ Tài chính đề xuất giảm lương “phản cảm lắm”
 >>  Tràn lan "trúng thầu 100 tỉ, thanh toán vài trăm tỉ"

(Minh họa: Ngọc Diệp)

Một trong những giải pháp mà Bộ Tài chính đưa ra nhằm cân đối ngân sách là giảm 100.000 đồng lương cơ bản từ tháng 1.2014. Bóp lại túi tiền người lao động trong lúc này để giảm chi ngân sách là một quyết định hạ sách.

Nước nghèo, bội chi là do hàng ngàn thứ lãng phí trong chi tiêu công. Trụ sở xây dựng hoành tráng như cung điện, quan chức đi xe hơi đắt tiền vượt quy định cho phép. Cán bộ đua nhau đi tham quan học tập nước ngoài, tốn kém tiền tấn. Nói là học tập nhưng thực chất là đi chơi, đi du lịch bằng tiền nhà nước, bằng tiêu chuẩn công vụ. Dân è lưng đóng thuế để phục vụ cho những chi tiêu vô bổ này.

Thời đại công nghệ thông tin, nhưng nhiều ngành, đơn vị còn tổ chức hội họp theo kiểu tập trung, tốn kém giấy tờ in ấn, đi lại ăn ở, tiệc tùng chiêu đãi. Trong lúc chỉ cần họp trực tuyến vừa tiết kiệm thời gian, tiền bạc, vừa đạt hiệu quả về nội dung. Hãy cắt giảm những thứ này gấp thay vì cắt tiền lương của công chức.

Một thứ thất thu mà Bộ trưởng Bộ GTVT Đinh La Thăng nêu ra tại cuộc họp là tình trạng gian lận thuế. Cụ thể là cán bộ thuế móc nối với doanh nghiệp để ăn bớt thuế - Ông Thăng kể: “Bộ tôi đi mua mấy chục cái máy vi tính, họ nói thẳng luôn các anh cần hóa đơn VAT một giá, không hóa đơn một giá, mà thuế là 10%. Rồi cán bộ thuế nói thẳng với doanh nghiệp “tôi vư vấn cho anh chia đôi mỗi người một nửa”. Hai khoản này gây thất thu thuế rất lớn”.

Ông Thăng đã chỉ thẳng vào tiêu cực của ngành thuế, có dẫn chứng rất sinh động. Những điều đó ai cũng biết, cho nên xin mời Bộ Tài chính củng cố, chấn chỉnh lại ngành thuế để tránh thất thu ngân sách, đứng giảm 100.000 đồng của dân nghèo tội nghiệp lắm.

Nhiều công trình đầu tư xây dựng, nói như Bộ trưởng Bùi Quang Vinh tại phiên họp Ủy ban Thường vụ quốc hội ngày 23.9, đó là rất lãng phí. Nhiều đường ở miền núi xây quá to 60 -70m. Các công trình xây dựng kéo dài, tăng vốn rồi đổ cho tăng giá vật tư, ông Bộ trưởng Bộ Kế hoạch Đầu tư khẳng định việc tăng giá này là “ngụy biện hết”. Mà đúng vậy, người ta tìm mọi cách để xây dựng công trình, có “xây” mới có “cất”, bất kể công trình gì, tốn kém nhiều mà hiệu quả rất thấp.

Còn một việc nữa phải làm để cân đối ngân sách lâu dài, nếu làm tốt thì không những không giảm lương mà còn tăng lương được, đó là cho nghỉ việc 30% cán bộ công chức “vác ô”. Còn loại công chức này thì ngân sách còn thâm thủng, không chỉ là phải trả lương mà họ còn phá nhiều khoản khác. Cải cách hành chính trước hết là tinh giản loại công chức này. Đừng tin con số 99% cán bộ công chức hiện nay hoàn thành nhiệm vụ mà Bộ Nội vụ vừa công bố, đó là con số dối trá.

Lê Chân Nhân
Nguồn: Dân Trí

Thứ Bảy, 28 tháng 9, 2013

Học sinh chất vấn lãnh đạo về học thêm

Nhân buổi đối thoại giữa lãnh đạo Sở GD-ĐT TP.HCM ngày 22.3, học sinh (HS) đến từ 150 trường THPT trên địa bàn đã phản ánh nhiều vấn đề, thậm chí còn chất vấn lãnh đạo sở về việc dạy thêm, học thêm.

Buổi đối thoại “Tiếng nói học sinh TP.HCM lần thứ 5” diễn ra tại Sở GD-ĐT TP.HCM với sự tham dự của hơn 150 HS đến từ 150 trường THPT.

Học thêm là do ai?

Tại buổi đối thoại, ông Nguyễn Hoài Chương, Phó giám đốc Sở GD-ĐT TP.HCM, đã gợi ý hiện tượng dạy thêm, học thêm, một trong những vấn đề gần gũi với HS.

Ông Chương hỏi các HS trong buổi đối thoại: “Cụm từ dạy thêm, học thêm bao gồm người dạy và người học. Vậy trách nhiệm của HS trong vấn đề học thêm như thế nào hay chỉ là do thầy giáo? Việc đi học thêm là do nhà trường hay do các em cảm thấy mình không tự tin? Mình (HS - PV) là vô can thì đâu có đúng?!”.

Không đồng ý với suy nghĩ của phó giám đốc sở, Nguyễn Lê Tú Uyên, HS Trường THPT Bùi Thị Xuân, lý giải: “Học thêm là có tác động từ giáo viên tới HS. Trong lớp không phải ai cũng có điều kiện tiền bạc để đi học thêm. Nếu không đi thì quá trình học sẽ bị trì trệ ngay”.

Dẫn chứng cho lý do đi học thêm, Tú Uyên cho biết có những giáo viên khi dạy ở lớp rất khó hiểu nên phải đi học thêm mới hiểu bài.

Tú Uyên nói: “Mặc dù đã cố gắng chuyên tâm nhưng vẫn không hiểu giáo viên giảng bài. Tại sao có giáo viên dạy dễ hiểu nhưng có giáo viên lại không? Có giáo viên dạy ở lớp lại khó hiểu hơn dạy thêm”.

doi-thoai-nd2Đỗ Trí Dũng, HS Trường THPT Marie Curie, nói về nguyên nhân dẫn đến việc dạy thêm học thêm - Ảnh: Hoàng Quyên

Không dừng lại ở đó, Đỗ Trí Dũng, HS Trường THPT Marie Curie, cho rằng “giáo viên dạy ở lớp khó hiểu hơn khi dạy thêm thì có phải do lương giáo viên thấp quá nên mới có tình trạng đó?”.

Dũng đưa ra con số cụ thể, thầy của Dũng dạy 40.000 đồng/tiết, trong khi một giáo viên nước ngoài đến dạy, chỉ khác thầy của mình về màu tóc, màu mắt, cao hơn một chút mà nhận 160.000 đồng/tiết.

Hay như khi đóng tiền học, Dũng đóng 600.000 đồng/tháng/13 giáo viên, dạy từ thứ 2 -  thứ 6. Trong khi giáo viên nước ngoài dạy 2 tiết/tuần, nhận 200.000 đồng/tháng/người.

Trước những vấn đề HS nêu ra, ông Chương thừa nhận thu nhập giáo viên hiện nay còn thấp. Giáo viên Việt Nam có những người rất giỏi, nhưng nhu cầu giáo viên nước ngoài là có thật ở nhiều trường nên đành chấp nhận thực tế này.

Về vấn đề học sinh đi học thêm, ông cũng khuyên “tôi có thể nói rằng học thêm nhiều, làm quen với nhiều dạng bài tập thì sẽ thi đậu ĐH dễ hơn chứ không có nghĩa là người đó giỏi hơn. Muốn trở thành HS giỏi, không có cách nào khác là tự học và ĐH không phải là con đường duy nhất”.

Câu hỏi khó từ học sinh

Nguyễn Thế Mạnh Tường, HS Trường THPT Nguyễn An Ninh, nêu vấn đề: “HS đi học có nhiều điều sợ: sợ học sinh và sợ kiến thức. Sợ vì nạn bạo lực học đường và sợ vì phải học nhiều quá”.

Theo Mạnh Tường, nhiều HS khác cũng băn khoăn không biết những kiến thức nào là để ra đời và kiến thức nào chỉ thoáng qua. Trong số đó, Tường nhận thấy có nhiều kiến thức phải học thuộc lòng, học vẹt, trả bài và viết vào giấy qua các kỳ thi. Sau đó thì không còn nhớ gì nữa.

“Phải làm sao để ngưng tình trạng HS phải học nhiều quá, nếu không, HS làm sao có thể suy nghĩ thoáng được? Thời gian học kín mít thì suy nghĩ được gì nữa?”, Mạnh Tường đặt câu hỏi.

Học sinh đối thoại với lãnh đạo sở giáo dục về học thêmQuang cảnh buổi đối thoại giữa lãnh đạo sở và học sinh tiêu biểu của TP.HCM - Ảnh: Hoàng Quyên
Trong khi đó, Lê Bội San, HS Trường THPT Nguyễn Hiền, cho rằng phải học nhiều môn học quá, thời gian học thì nhiều, chương trình học quá nặng.

“Phải giảm tải bớt những môn học không cần thiết, thêm vào các chương trình kỹ năng sống”, Bội San nói thêm.

Với đề xuất này, ông Chương cho rằng trong mỗi môn học đều lồng kỹ năng sống cho học sinh, những bài toán, những bài dạy môn công nghệ,… đều là kỹ năng sống để học sinh vận dụng khi ra đời.

Nói về tình trạng bạo lực học đường, Nguyễn Phúc Hiếu, HS Trường THPT Tân Phong, đã không ngần ngại cho biết trước cổng trường và xung quanh trường tình hình tệ nạn rất phức tạp. Thậm chí Hiếu từng chứng kiến một số HS mang hung khí sát thương xông vào sân trường.

Ông Trần Khắc Huy, Trưởng phòng Công tác HS-SV, Sở GD-ĐT, hứa sẽ liên hệ trường học, địa phương, nơi có xảy ra tệ nạn hoặc bạo lực học đường, để giải quyết, giúp học sinh có môi trường học lành mạnh.

Hoạt động đối thoại giữa lãnh đạo Sở GD-ĐT với đại diện học sinh tiêu biểu TP.HCM là hoạt động định kỳ của ngành GD-ĐT thành phố.

Năm nay, Tiếng nói học sinh TP.HCM lần thứ 5 diễn ra với các nội dung chính: cuộc vận động “Làm theo lời Bác”; phong trào “Học sinh 3 tích cực”; suy nghĩ của HS trước những vấn đề mang tính thời sự liên quan tuổi học trò như an toàn giao thông, trò chơi trực tuyến, trật tự cổng trường, chương trình học; những thuận lợi, khó khăn và băn khoăn của HS hiện nay về học tập, sinh hoạt, rèn luyện, phát triển kỹ năng, các mối quan hệ trong và ngoài nhà trường; suy nghĩ của HS trước sự thay đổi của đất nước, của thành phố…

Hoàng Quyên
Nguồn: Báo Thanh niên

Thứ Sáu, 27 tháng 9, 2013

Học sinh hư, đáp án là bố mẹ

“Không có gì có thể che mắt được con trẻ. Bố mẹ tự “gồng mình” lên để chứng tỏ cho con cái rằng, bố mẹ nó hoàn toàn là người có đạo đức, là bậc đáng kính nể để con cái phải theo, lại càng nguy hiểm hơn…”.
 >>  Con đường phạm tội của những sinh viên ham chơi
 >>  Trẻ vị thành niên phạm tội do ảnh hưởng của gia đình
 >>  “Giáo dục gia đình không còn tiêu chí đạo đức rõ ràng nữa?!”

Trao đổi với PV Dân trí về tình trạng một bộ phận học sinh ngày càng hư, GS.TS Nguyễn Ngọc Phú, Phó Chủ tịch kiêm Tổng Thư ký, Hội khoa học Tâm lý-Giáo dục Việt Nam đã khẳng định: “Học sinh hư… Đáp án là bố mẹ”.


GS.TS Nguyễn Ngọc Phú.

Trẻ phạm tội là do giáo dục gia đình buông thả!

Đã có rất nhiều hội thảo, nhiều nghiên cứu đưa ra giải pháp ngăn chặn tình trạng xuống cấp đạo đức của học sinh nhưng tình trạng học sinh, sinh viên phạm tội ngày càng gia tăng. Theo GS nguyên nhân chính do đâu?

Môi trường giáo dục (MTGD) nói chung, môi trường giáo dục gia đình nói riêng là một nhân tố quan trọng ảnh hưởng đến chất lượng giáo dục - đào tạo ở các bậc học, cấp học.

Gia đình chính là nơi nuôi dưỡng các em, nơi rất quan trọng có vai trò như một phễu lọc, chọn lọc, đào thải thông tin, cung cấp các thông tin chuẩn mực về thế giới bên ngoài đến với trẻ, giúp cho trẻ định hướng được suy nghĩ và hành động của mình.

Nhưng thời nay, có lẽ mọi người đã quá mải mê vào các công việc làm ăn, mưu toan kiếm sống hàng ngày trong nền kinh tế đầy biến động theo quy luật cạnh tranh của kinh tế thị trường nên đã “yên tâm” giao phó con em mình cho các nhà trường, giao phó con mình cho những người làm thuê, giúp việc.

Khảo sát điều tra hơn 1000 gia đình có con đang theo học Tiểu học và Trung học cơ sở ở tỉnh Cần Thơ, kết quả khảo sát điều tra đã cho thấy có tới 25,5% ( tức là chiếm tới 1 /4 người được hỏi) các bậc cha mẹ thừa nhận là đã khoán trắng việc giáo dục con cái cho nhà trường. Thả nổi trong việc chăm sóc giáo dục con, đến khi con cái mắc khuyết điểm, phạm tội, gia đình lại mắc vào tội nữa là che dấu khuyết điểm, lỗi lầm của con. Nhiều bậc cha mẹ đã không dám nói thật khuyết điểm của con em mình với nhà trường.

Khảo sát một số em là vị thành niêm vi phạm pháp luật mới đây, chính các em cũng cho biết “sống trong gia đình, em cảm thấy rất buồn chán” (chiếm tỷ lệ 29,6% số các em được hỏi), và cũng chính các em khẳng định “bố mẹ đã nuông chiều con cái”, với tỷ lệ khẳng định chiếm quá nửa người được hỏi (52,8%). Một số em khác cũng cho biết, bố mẹ đã không coi trọng các em, thường bỏ qua các ý kiến tham gia đề xuất của các em, đe nẹt, ép buộc các em phải làm thế này, thế nọ. Kết cục là các em đã buồn chán trốn khỏi nhà, đến ở nhà một người bạn khác và cuối cùng, bị bạn rủ rê, cùng nhau vi phạm pháp luật.

Chúng tôi cũng đã tận mắt chứng kiến, một cậu con trai của một gia đình trí thức (bố là cán bộ giảng dạy đại học, mẹ là giáo viên một trường trung cấp). Cậu con trai cả trong nhà, được mọi người xem là ngoan, học giỏi, đã từng được đi thi học sinh giỏi cấp thành phố, thi đỗ vào đại học Bách Khoa, nhưng khi vào Đại học rồi thì mải chơi, đua đòi, nợ nần, học đuối sức dần, rồi nợ thi, bỏ thi, và cuối cùng phải tự thôi học vì không thể theo học tiếp tục được nữa. Có thể còn có lỗi của cả nhà trường, lỗi của cả xã hội nữa, nhưng có điều chắc chắn khẳng định là cậu con trai này đã được bố mẹ nuông chiều, không có được các hiệu quả giáo dục chắc chắn từ phía gia đình, một hành trang để đi vào đời giúp mình tự bươn chải trong điều kiện phải sống độc lập.

Và còn nhiều sự kiện đau lòng nữa đã là hậu quả của một nền giáo dục gia đình buông thả, không đến nơi đến chốn. Rõ ràng là môi trường giáo dục gia đình đã ảnh hưởng ghê gớm đến chất lượng giáo dục đào tạo ở tất cả các bậc học, cấp học.

GS nói môi trường giáo dục gia đình đã ảnh hưởng ghê gớm đến chất lượng giáo dục đào tạo ở tất cả các bậc học, cấp học. Xin GS nói rõ hơn điều này?

Gia đình là nơi trực tiếp giám sát và quản lý trẻ và cùng với nhà trường thực hiện các nội dung giáo dục đối với trẻ, giúp cho trẻ có những định hướng giá trị đúng trong cuộc sống. Thực tiễn cũng đã xác nhận, không có cơ quan, tổ chức nào, nơi nào thực hiện giám sát và quản lý trẻ tốt hơn bằng chính gia đình của các em.

Gia đình cũng là nơi chủ động thực hiện sự phối hợp tốt nhất với nhà trường trong việc kiểm nghiệm trên thực tiễn hiệu quả của các tác động giáo dục đối với trẻ. Các bằng chứng ở tất cả các cấp học, từ phổ thông đến đại học đã xác nhận điều này.

Tình trạng nữ học sinh đánh nhau ngày càng gia tăng
Tình trạng học sinh đánh nhau ngày càng gia tăng.

GS.TS Nguyễn Ngọc Phú: “Nếu các gia đình nghèo nàn về tri thức, xem nhẹ việc trực tiếp giáo dục con cái, hoặc không đủ khả năng quản lý, giáo dục con mình một cách chặt chẽ thì đây chính là một thảm họa khó lường”.

Con cái luôn học từ bố mẹ!

Theo GS để giáo dục con tốt, bố mẹ phải làm những gì?

Để giáo dục con, bố mẹ phải mất thì giờ và phải vất vả. Hàng ngày phải để mắt đến con, nhận diện các nhu cầu và sở thích của con. Phải bỏ thời gian theo dõi, quan sát con. Phải biết chơi cùng với con. Phải biết nói chuyện tâm tình với con và phải làm thế nào đó để con mình tin tưởng, có nhu cầu nói chuyện tâm tình với bố mẹ. Phải biết uốn nắn từng li, từng tý các nhu cầu mới nảy sinh để hướng các con mình vào các đòi hỏi hợp lý, chính đáng.

Bố mẹ không được nuông chiều con. Hiểu được tính cách của con người được hình thành qua hoạt động, vì thế bố mẹ không được ỷ lại, giao phó hoàn toàn con cho nhà trường hoặc cho người khác mà phải biết tạo điều kiện cho con thông qua vui chơi, hoạt động ngay trong gia đình, trong chính ngôi nhà của mình để hình thành được các nét tính cách và phẩm chất tốt đẹp cho con, chuẩn bị hành trang cho con vào đời sau này.

Con cái luôn có thói quen nhìn vào các hành vi của bố mẹ và những người thân trong gia đình để tự bắt chước, học theo, từ cách ăn mặc, nói năng, cư xử… Những nét tính cách thật thà, dũng cảm, cần cù, chịu khó, yêu lao động, ngăn nắp, kỷ luật, biết quan tâm đến người khác, không nói tục chửi bậy… được các em học tập ngay từ chính những người thân trong gia đình, mà trước hết là từ bố mẹ của mình.

Tuy nhiên, thưa GS, do áp lực của cuộc sống nên nhiều khi khó tránh khỏi những mâu thuẫn dẫn đến to tiếng giữa bố mẹ, giữa ông bà và quan hệ anh em, họ hàng, làng xóm…? Ý kiến của GS về vấn đề này thế nào?

Muốn giáo dục con cái, bố mẹ phải biết chăm lo để mắt tới mọi việc, từ việc xây dựng các mối quan hệ trong gia đình sao cho thật chuẩn mực. Chẳng may, đã có lần nào đó bố mẹ to tiếng với nhau, để con nghe thấy, hậu quả tác hại để lại cho con về sau vô cùng lớn, khó mà đong đếm. Những người trong gia đình đối xử với nhau giả dối, thủ đoạn, độc ác… đập vào mắt con cái đã tự nhiên xóa bỏ đi tất cả những nét tính cách tốt đẹp đã được hình thành trước đó ở trẻ, nếu trẻ còn quá non nớt, chưa đủ nội lực và trí tuệ để tạo ra các “phin” lọc… Các bậc bố mẹ cần chú ý không được tạo ra sự xung đột ngay trong gia đình mình.

Những thành công trong việc giáo dục con cái thành tài, “nên người” đã khẳng định vai trò của các tấm gương trong sáng lành mạnh mà trẻ đã tự học được bài học đầu tiên ngay từ trong ngôi nhà của mình.

Như vậy, phải chăng các bậc bố mẹ luôn phải tự “gồng mình” lên để cho con cái thừa nhận, tin tưởng rằng chính bố mẹ, chính gia đình là điểm tựa cho các suy nghĩ và hành động của con?

Làm thế có thể đúng ở một thời điểm, nhưng về lâu dài thì không ổn. Vấn đề là phải “thực chất” của nó. Không có gì có thể che mắt được con trẻ. Bố mẹ tự “ gồng mình” lên, để chứng tỏ cho con cái, rằng bố mẹ nó hoàn toàn là người có đạo đức, là bậc đáng kính nể để con cái phải theo, lại càng nguy hiểm hơn. Để con cái tự thừa nhận, tin tưởng rằng chính bố mẹ, chính gia đình là điểm tựa cho các suy nghĩ và hành động của con trước những thời điểm con cái gặp khó khăn - là điều vô cùng khó. Vào tuổi của con, bố mẹ tựa như một tấm gương treo trên cao, tấm gương thực sự trong sáng không hề giả dối để các con phải tự vươn lên, soi mình vào đó. Như thế, chính bố mẹ cũng phải biết tự giáo dục mình, phải biết vượt qua chính mình để có được trong con mắt con cái của mình là mình (bố mẹ của nó) hoàn toàn là người thực sự có đạo đức, đáng kính, gương mẫu, trong sáng… và con hoàn toàn có thể tin tưởng, có thể gửi gắm tất cả các suy nghĩ, các ước vọng riêng tư và có thể yên tâm tìm thấy lời giải đáp thỏa đáng cho mình.

Hạnh phúc của bố mẹ, của cả gia đình cũng chính là sự trưởng thành, hạnh phúc trong cuộc đời của con cái. “Con hơn cha là nhà có phúc”, đấy là niềm tự hào, hạnh phúc của cả gia đình, dòng họ.

Đây là bài toán trở lại cho các bậc bố mẹ. Ai không tự giải được bài toán này thì đừng bao giờ hy vọng sự thành công ở con cái mình (và đấy cũng là thành công của chính mình - các bậc cha mẹ) trong cuộc đời. Và, học sinh hư… đáp án là bố mẹ.

Xin trân trọng cảm ơn GS!

Hồng Hạnh (thực hiện)
Nguồn: Dân trí

Con đường phạm tội của những sinh viên ham chơi

Tệ nạn ở một số sinh viên như luồng gió đen len lỏi khắp các trường đại học. Những cuộc chơi, và kiểu chơi của những sinh viên sống buông thả chính là chuỗi sa ngã dẫn đến phạm pháp.

>>  Con đường phạm tội của những sinh viên ham chơi
>>  Trẻ vị thành niên phạm tội do ảnh hưởng của gia đình
>>  “Giáo dục gia đình không còn tiêu chí đạo đức rõ ràng nữa?!”

Theo thống kê của cơ quan công an, mỗi năm ở các trường đại học ít nhất có hàng chục vụ sinh viên phạm pháp hình sự. Tại sao con số sinh viên phạm tội gia tăng?

Phải chăng lâu nay nhà trường chỉ chú trọng đến kiến thức cho nên việc giáo dục nhân cách sinh viên (SV) đang bị “mờ nhạt”? Hay việc quản lý thiếu chặt chẽ, xa rời gia đình, do nhận thức của từng cá nhân SV. Họ phạm tội do đua đòi, phạm tội do ấu trĩ hay phạm tội từ việc thích chơi ngông?!

Tự đánh mất tương lai

24h đêm 24/4/2008, “nhập” với nhóm SV “nghiền” bi a, bi lắc do Nguyễn Trường Giang, SV ĐH KTQD Hà Nội giới thiệu, chúng tôi đến quán bi a trên phố Nguyễn Khuyến. Lúc này, trong quán chỉ còn duy nhất bàn trống do Giang là khách “ruột” đặt trước, 9 bàn kia đông kín người chơi.

Người chơi ở đây, chủ yếu là những SV sẵn tiền bởi “mỗi ván ít nhất phải có 5 chục nghìn đồng” - anh Đặng Tuấn Hùng, SV cùng nhóm Giang cho biết. Không quản ngại xa hay gần miễn điểm nào không bị công an “lùa” trong đêm thì sẽ là điểm đến của đông đảo SV.

Ở điểm chơi bi a trên phố Nguyễn Khuyến, nhóm của Hùng và các nhóm khác đều quen biết nhau... tuy nhiên trong cuộc chơi, nhất là động đến tiền bạc khó tránh xích mích, nhẹ thì văng tục, chửi bậy, nặng thì tiện tay cầm “cơ” bi a nện thẳng vào đầu nhau. Chuyện đánh lộn ở những điểm chơi như vậy là bình thường.

Cái thú nhậu đêm của SV lâu nay đã trở thành vấn đề bức xúc. Có nhiều SV sau vài năm học đã là “đệ tử lưu linh”. Tiền đóng học phí rót hết vào… rượu. Có tiền là rủ bạn bè đi uống rượu, hết tiền gọi bàn bè đi uống rượu… cắm.

Nguyễn Quang Hạnh, quê ở Thái Nguyên đã học đến 7 năm trong trường mà chưa tốt nghiệp vì vi phạm về đạo đức và học tập. Vừa qua, Ban Giám hiệu nhà trường đã đình chỉ học vĩnh viễn SV này vì… say xỉn.

SV Đỗ Trường Sơn học trường ĐH KTQD tỉnh bơ nói: “Chơi gấp không hết mất đời SV ông anh ạ”. Sơn cho biết, nhóm của Sơn có Nguyễn Quang Khương đang học năm cuối ở ĐH Khoa học xã hội và Nhân văn vừa rồi đã phải bỏ học để chạy trốn sự truy tìm của chủ lô đề. Khương nợ đến 70 triệu đồng.

Con ngõ Tự Do thuộc phường Đồng Tâm (Q. Hai Bà Trưng, Hà Nội) nằm ngay cạnh trường ĐH KTQD được giới SV gọi là “nơi giết thời gian” của những SV ham chơi. Nơi đây, mỗi cửa hàng có đến hàng trăm máy điện tử phục vụ khách. Qua tìm hiểu được biết, những quán bi a, điện tử này không bao giờ vắng khách kể cả ngày lẫn đêm.

Với nhiều SV ngoại tỉnh, thường thì, năm đầu nhập học ít biết đến tệ nạn như đánh bạc, rượu chè, độ bóng… nhưng sang những năm sau thì tất cả những tệ nạn đó dường như họ thuộc làu. Lô đề, nghiện ngập, rượu chè... đã chui vào tận ngõ ngách nơi có SV thuê trọ.

Con phố Lương Thế Vinh (Q. Thanh Xuân, Hà Nội) dài chưa đầy 200 mét nhưng có tới 60 hiệu cầm đồ. “Khách thân” của những hiệu này chủ yếu là SV chơi bời, cờ bạc. Nhiều hàng cầm đồ câu… SV bằng cách ghi “cầm thẻ SV”, và chủ hiệu cầm đồ cho rằng đó là cách “cứu thế” SV nợ nần. Một lãnh đạo Bộ GD-ĐT nói, nếu có cuộc điều tra cụ thể thì tình trạng còn khủng khiếp hơn nhiều.

Sự thật phũ phàng

Trần Văn T (tức T… thuốc lào) đang được người mẹ chăm sóc tại một bệnh viên trên địa bàn Hà Nội. T là SV khóa 51, một trường đại học trên đường Nguyễn Trãi (Q. Thanh Xuân, HàNội). Cái tin Trần Văn T đỗ đại học cách đây 2 năm khiến cả dòng họ không khỏi phấn khởi, mừng rỡ.

Gia đình T vì muốn tạo điều kiện để con mình được học hành đã mua một căn nhà ở phố Nguyễn Tuân, quận Thanh Xuân cho T ở. T sẽ phải chấm dứt sự học hành sau 2 năm dang dở vì “dính” AIDS. Cách đây gần một tháng, T bị sốc do chích “quá liều” tại gầm cầu thang khu chung cư gần đường Nguyễn Quý Đức (Q. Thanh Xuân, Hà Nội) và được đưa đi cấp cứu tại một bệnh viện.

Thật bàng hoàng, người mẹ như chết đứng khi biết T “dính” AIDS. Không thể thế được, có lẽ nhầm rồi, “cậu ấm” nhà tôi ngoan ngoãn lắm, nó học đại học chứ có phải lêu lổng đâu. Không thể tin nổi sự thật phũ phàng bà mẹ thảng thốt rồi ngất lịm bên hành lang bệnh viên.

Theo An Ninh Thủ Đô

Trẻ vị thành niên phạm tội do ảnh hưởng của gia đình

Số liệu thống kê của Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao cho thấy 71% trẻ vị thành niên phạm pháp do không được quan tâm chăm sóc đến nơi đến chốn. Một nghiên cứu mới đây của Bộ Công an cũng chỉ ra nguyên nhân phạm tội của trẻ vị thành niên xuất phát từ gia đình…

>>  Con đường phạm tội của những sinh viên ham chơi
>>  “Giáo dục gia đình không còn tiêu chí đạo đức rõ ràng nữa?!”

Trước thực trạng trẻ vị thành niên phạm tội trộm cắp, cướp giật đang ở mức báo động, Viện Tâm lý học vừa có công trình nghiên cứu dưới góc độ khoa học tâm lý nhằm mổ xẻ nguyên nhân trẻ phạm pháp. Các phân tích của công trình nghiên cứu này cho thấy nguyên nhân trẻ vị thành niên phạm pháp do ảnh hưởng của gia đình chiếm một tỉ lệ không nhỏ.

Cha mẹ làm sai, con làm theo

Người xưa thường cho rằng muốn con cái trở thành thương nhân thì nên ở gần chợ, muốn con hay chữ thì ở gần trường học, còn nếu gần trộm, gần cướp thì sớm hay muộn cũng vào tù ra khám. “Gần mực đen, gần đèn thì rạng”, câu tục ngữ mang tính giáo dục đến nay vẫn hoàn toàn đúng.

Theo số liệu thống kê tội phạm học, trẻ em phạm pháp có nguồn gốc gia đình làm nghề buôn bán bất hợp pháp chiếm 51,94%, gia đình có người phạm tội hình sự chiếm 40%, 30% trẻ phạm tội có bố, mẹ hoặc cả hai nghiện hút. Có trường hợp bố mẹ trực tiếp đẩy con ra đường, xúi giục chúng làm những điều bất chính khiến trẻ bỏ nhà đi hoang, sống bụi, trộm cắp. Theo số liệu của Viện Kiểm sát Nhân dân TP.Hà Nội, tỉ lệ người chưa thành niên có hành vi trộm cắp tài sản đồng phạm với bố mẹ là 5%.

Sống trong các gia đình có bố mẹ hoặc người lớn khác có hành vi thiếu văn hóa, lối sống vô đạo đức và thậm chí có cả những hành vi phạm tội, như bố mẹ bất hòa hay đánh chửi nhau, đánh bạc, nghiện rượu, nghiện ma túy, buôn lậu, trộm cắp, tham ô... , các em dần dần coi thường pháp luật, nhiễm các thói hư tật xấu và dễ bị lôi kéo rồi dẫn tới đồng lõa với hành vi phạm pháp. Chỉ có những trẻ có ý chí kiên cường, có lòng tự trọng cao, sớm có khả năng đánh giá đúng, sai mới tránh được những ảnh hưởng xấu đó.

Con hư do thiếu tình cảm cha mẹ

Trên thực tế, cũng có nhiều trường hợp bố mẹ là người tốt, có đủ kiến thức và trình độ hiểu biết nhưng không chú ý đúng mức đến việc giáo dục con cái hoặc không có điều kiện giáo dục chúng. Có người ỷ lại cho nhà trường, một số mải lo làm ăn, kiếm sống hoặc phải đi công tác trong một thời gian dài. Có gia đình bố mẹ ly hôn, có con ngoài giá thú, một trong hai người chết hoặc vì lý do nào đó phải xa cách dẫn đến việc con cái bị bỏ rơi, thiếu sự dạy dỗ và tình thương gia đình.

Những đứa trẻ không được chăm sóc và dạy dỗ chu đáo sẽ có tâm lý lệch lạc, tự do ngang bướng, thậm chí bất cần. Chúng dễ dàng phạm tội khi bị rủ rê, lôi kéo...

Số liệu thống kê của Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao cho thấy 71% trẻ vị thành niên phạm pháp là do không được quan tâm chăm sóc đến nơi đến chốn. Một nghiên cứu mới đây của Bộ Công an cũng chỉ ra nguyên nhân phạm tội của trẻ vị thành niên xuất phát từ gia đình: 8% trẻ phạm tội có bố mẹ ly hôn, 28% phàn nàn bố mẹ không đáp ứng nhu cầu cơ bản của các em, 49% phàn nàn về cách đối xử của bố mẹ.

Gần 50% trẻ phạm tội vì bị đối xử hà khắc

Có những gia đình bố mẹ thiếu hiểu biết hoặc không kiềm chế được nên đã coi việc hành hạ, đánh đập hoặc dùng các nhục hình với trẻ như là quyền của họ. Khi trẻ có lỗi, cha mẹ đánh; khi cha mẹ buồn bực, lo lắng cũng trút đòn roi lên đầu con cái. Nhiều đứa trẻ bị bạo hành đã nghĩ rằng bố mẹ và gia đình không còn yêu thương, che chắn và bảo vệ mình nữa.

Chính cách xử sự này của bố mẹ đã khiến trẻ bị khủng hoảng tâm lý, tự ti, khó hòa nhập, nhiều em trở nên hung hãn, lì lợm, xa lánh mọi người và căm ghét gia đình. Chính trong hoàn cảnh này, trẻ dễ bị những kẻ xấu lôi kéo, lợi dụng, khống chế thực hiện những hành vi trái pháp luật, trong đó có tội trộm cắp, cướp giật.

Theo số liệu điều tra trong 2.209 học viên các trường giáo dưỡng, có tới 49,81% trong số này sống trong cảnh bị đối xử hà khắc, thô bạo, độc ác của bố mẹ. Số em bị bố đánh chiếm 23% (gấp 6 lần mẹ đánh); bị dì ghẻ, bố dượng đánh chiếm 20,3%.

Như vậy, môi trường gia đình lành mạnh sẽ là yếu tố quyết định tạo cho con cái những điều kiện thuận lợi để hình thành và phát triển nhân cách.

Bố mẹ nuông chiều khiến trẻ hư

Con hư còn bởi cách dạy. Sự quá nuông chiều, thỏa mãn mọi nhu cầu con cái của bố mẹ sẽ tạo nên thói quen đòi gì được nấy. Bên cạnh sự nuông chiều, cha mẹ bao bọc mọi việc khiến cho con trẻ hình thành tính ỷ lại, dựa dẫm, sống ích kỷ, lười nhác, không ý thức về trách nhiệm, luôn đòi hỏi được phục vụ, được hưởng thụ.

Đến một lúc nào đó, khi gia đình không thỏa mãn những yêu sách hoặc không có điều kiện phục vụ thì con cái trở nên bất mãn, thậm chí thù ghét bố mẹ. Để gây áp lực với gia đình, chúng thường chọn giải pháp bỏ nhà đi bụi, tụ tập với bạn bè hư. Nhiều trường hợp trẻ trộm cắp tài sản của chính bố mẹ mình hoặc của người khác để thỏa mãn những nhu cầu không chính đáng như đua đòi ăn diện, đánh bạc, hút chích...

Theo Th.S Đặng Thanh Nga (Viện Tâm lý học)
Người lao động

Giáo dục gia đình không còn tiêu chí đạo đức rõ ràng nữa?!

“Có thể nói giáo dục gia đình hiện nay phần lớn không còn tiêu chí đạo đức rõ ràng, chỉ có tiêu chí về “trí lực”. Gia đình nào cũng muốn con học giỏi, thành đạt chứ mấy ai quan tâm đến dạy con nên người”, ông Đỗ Văn Giảng - nhà Tâm lí học đường nói.

 
>>  Con đường phạm tội của những sinh viên ham chơi
>>  Trẻ vị thành niên phạm tội do ảnh hưởng của gia đình
HSSV nói dối, quay cóp, phạm tội… ngày càng gia tăng

Trong những hội thảo gần đây nhiều nhà nghiên cứu đã công bố những con số khảo sát về học sinh phạm tội ngày càng nhiều.

TS. Nguyễn Văn Tập, Hội viên Hội Khoa học tâm lý - Giáo dục (Hội KHTL- GD) ngành Công an đã đưa ra kết quả khảo sát thực trạng tội phạm hình sự do vị thành niên gây ra trên địa bàn thành phố Hà Nội từ năm 2007 đến năm 2011 có 2469 em phạm tội bị khởi tố bị can chiếm 5,9% tổng số người bị khởi tố hình sự.

Trong đó, tội trộm cắp tài sản là tội danh vị thành niên phạm vào nhiều nhất, trong 2469 em bị truy tố thì đã có 648 em phạm tội trộm cắp tài sản, chiếm 26,24% tổng số em phạm tội.

Sự gia tăng đột biến của tệ nạn ma túy học đường ngày càng trở thành vấn đề nhức nhối. Nếu như năm 2004 chỉ có 600 học sinh, sinh viên nghiện ma túy, thì đến năm 2007 con số này đã tăng lên 1.234 học sinh, sinh viên.

Trước những con số giật mình thế này, theo Tiến sĩ Tập: “Động cơ của các em phạm tội trộm cắp tài sản là để thoả mãn nhu cầu cá nhân - nhu cầu “cái tôi”, độc lập đã trưởng thành “ người lớn” của mình. Trong khi gia đình, bố mẹ vẫn coi là “trẻ con” không quan tâm đến, không tạo điều kiện để các em khẳng định mình dẫn đến các em phải giấu diếm, lén nút tìm cơ hội, điều kiện thoả mãn mình bằng hành vi trộm cắp tài sản. Tiếp sau tội trộm cắp tài sản là tội cướp tài sản có 618 em, chiếm 25,03% tổng số tội phạm vị thành niên, tội cố ý gây thương tích có 269 em, chiếm 10,89%, tội hiếp dâm và tội hiếp dâm trẻ em có 105 em, chiếm 4,28%.

Theo một khảo sát khác của GS.TSKH Trần Ngọc Thêm, giám đốc Trung tâm Văn hóa học lý luận và ứng dụng - ĐHQG TP.HCM, ở bậc Tiểu học, đã có tới 22% học sinh biết nói dối cha mẹ, còn ở bậc THCS và THPT thì có tới 50% và 64% học sinh “lừa cha dối mẹ”. Và ở bậc ĐH, CĐ có đến hơn 80% sinh viên sẵn sàng nói dối để qua mặt phụ huynh. Nguyên nhân tình trạng nói dối của học sinh, theo GS Thêm là do sự thay đổi nhanh chóng của môi trường, điều kiện sống của các em ngày càng đầy đủ hơn. Bên cạnh những tác động tích cực đã dẫn tới những tác động tiêu cực như giá trị trong xã hội bị đảo lộn và thâm nhập vào giới trẻ.


Tình trạng học sinh đánh nhau ngày càng nhiều, gia đình - nhà trường - xã hội khó kiểm soát

Quên cách… “dạy con nên người”.

TS. Nguyễn Văn Tập, Hội viên Hội KHTL-GD ngành Công an cho biết, tìm hiểu hoàn cảnh gia đình của số tội phạm vị thành niên và sự ảnh hưởng của gia đình đến hành vi phạm tội của vị thành niên chúng tôi thấy: Có 1494 em có hoàn cảnh kinh tế gia đình nghèo, bố mẹ nghề nghiệp không ổn định chiếm 36,9% tổng số tội phạm vị thành niên; có 1603 em hoàn cảnh kinh tế gia đình đủ ăn, bố mẹ nghề nghiệp ổn định chiếm 39,9% tổng số tội phạm vị thành niên; có 939 em có hoàn cảnh kinh tế gia đình khá giả chiếm 23,2% tổng số tội phạm vị thành niên,

TS Lập cho rằng, yếu tố có ảnh hưởng lớn nhất đến trẻ vị thành niên phạm tội không phải là kinh tế mà là mối quan hệ gia đình. Đặc điểm tâm lý nổi trội của tội phạm vị thành niên là mâu thuẫn với gia đình chiếm một tỷ lệ lớn (76,5%). Mâu thuẫn trong quan hệ với người lớn là đặc trưng của tuổi vị thành niên. Tâm lý học lứa tuổi đã chỉ ra tuổi vị thành niên là tuổi quá độ từ trẻ con lên người lớn, “trẻ con không hẳn là trẻ con, người lớn chưa hẳn là người lớn” hay còn gọi là tuổi “dở ông dở thằng”. Mâu thuẫn trong quan hệ với người lớn góp phần đẩy vị thành niên đến với nhóm bạn bè xấu. Và chính trong mối quan hệ với nhóm bạn bè xấu (có 1766 em chiếm 71,5%), là một trong những nguyên nhân tâm lý dẫn đến hành vi phạm tội của vị thành niên.

Nói về nguyên nhân học sinh phạm tội ngày càng nhiều, ông Đỗ Văn Giảng - Văn phòng Tâm lí học đường, Đinh Tiên Hoàng - Hà Nội, trong gia đình hiện nay, trẻ hiện nay được cha mẹ yêu thương, chăm chút chu đáo hơn xưa rất nhiều về sức khoẻ, vật chất và đặc biệt về hình thức. Có thể nói trẻ em bây giờ được “cưng chiều” theo đúng nghĩa “nâng trứng, hứng hoa” vậy. Tuy nhiên, bên cạnh sự chăm sóc đó thì việc truyền cảm xúc tình cảm cho trẻ có phần bị sao lãng hoặc thiếu hụt. Thời gian bố mẹ sống với con cái không còn nhiều, những tiếp xúc, gần gũi, yêu thương ấy cũng là tiếp thêm nguồn “năng lượng yêu thương” cho trẻ. Việc đó đối với nhiều cặp vợ chồng trẻ họ ít quan tâm hơn là mua sắm quần áo, giầy dép, đồ chơi và chăm chút ăn uống cho con cái.

Ông Đỗ Văn Giảng cho rằng: “Cách nuôi dậy con cái trong gia đình hiện nay thường nuôi dưỡng những “thú tính” của trẻ đó là thói tham lam, ích kỉ, lười biếng và ỷ lại; những thói xấu đó nhiễm dần vào chúng và sẽ trở nên khó gạt bỏ nên đã trở thành thói quen. Trẻ bây giờ ít có những khả năng tự lập tự làm chủ nên thường hay rụt rè, e ngại, thiếu năng động; hoặc dễ bị kích động trở nên liều lĩnh, dễ bị lừa gạt, hoặc a dua theo đám đông, không ý thức được việc làm của mình.

Tất cả những đặc điểm trên hầu như đều do cách nuôi dạy nuông chiều, che chở bao bọc cho con cái quá cẩn thận và chu đáo, khiến trẻ dần trở nên thụ động thiếu tự tin, thiếu những kĩ năng úng xử thích hợp cùng với sự phát triển thể chất của trẻ. Có thể nói giáo dục gia đình hiện nay không còn tiêu chí đạo đức rõ ràng nữa, chỉ có tiêu chí về “trí lực”! Gia đình nào cũng muốn con cái học giỏi và “thành đạt” chứ mấy ai quan tâm đến “dạy con nên người” - ông Giảng chia sẻ.

Nhận định về sự phối hợp giữa gia đình, nhà trường và xã hội, GS.TSKH. Thái Duy Tuyên cho rằng: “Tuy đã có thực hiện trong nhiều năm, nhưng chất lượng còn thấp. Chỉ trừ một số địa phương, nói chung, mối quan hệ này còn lỏng lẻo. Ngay các cơ quan trung ương như Bộ giáo dục và Đào tạo, Bộ văn hóa thông tin, Đài phát thanh và Truyền hình Trung ương... đều làm một nhiệm vụ là giáo dục những người công dân tốt, nhưng cũng chưa có sự phối hợp cần thiết, làm giảm hiệu quả giáo dục”.

Hồng Hạnh
Nguồn: Dân trí

Thứ Ba, 24 tháng 9, 2013

Giúp bạn kiểm soát “cơn nghiện” Facebook ở công sở

Việc thường xuyên kiểm tra Facebook trong giờ làm việc giờ không còn là chuyện hiếm của nhân viên công sở. Thói quen này khiến bạn mất thời gian, giảm hiệu quả làm việc và đánh mất niềm tin của cấp trên, thậm chí sẽ làm bạn bị mất việc.

FB

Kết quả một số cuộc thăm dò ở Mỹ cho thấy, 70% số nhân viên được hỏi kiểm tra Facebook mỗi sáng ở cơ quan trước khi làm bất cứ một công việc gì. “Cơn nghiện” Facebook đang lan đi như một thứ virus và có chiều hướng ngày càng nghiêm trọng, gây ra không ít tác hại cho bạn cũng như cho công ty.
Dưới đây là 7 cách giúp bạn kiểm soát việc sử dụng Facebook ở nơi làm việc để tránh những tác hại đó. Hãy tin tưởng vào bản thân, bạn có thể làm được điều đó:
1. Đừng để trang Facebook của bạn luôn trong tình trạng đăng nhập
Thoát Facebook là cách chắc chắn nhất để bạn tránh lúc nào cũng kiểm tra xem có thông tin mới nào hay không. Nếu bạn luôn giữ đăng nhập Facebook thì kiểu gì cũng có lúc bạn mở trang này ra một cách vô thức và rồi lại bị cuốn vào dòng comment, hình ảnh, like… không có điểm dừng. Thoát Facebook sẽ không đảm bảo là bạn không kiểm tra Facebook trong suốt cả ngày làm việc, nhưng thay vào đó, biến thói quen tự động vô thức của bạn thành một nỗ lực có ý thức. Hãy cố gắng để chỉ mở trang này vào thời gian giải lao hay nghỉ ăn trưa. Sau đó, khi làm việc trở lại, bạn hãy đăng xuất luôn khỏi trang.
2. Chia sẻ nội dung trên Facebook mà không cần đăng nhập
Bạn không nhất thiết phải đăng nhập mới có thể chia sẻ nội dung trên Facebook. Chỉ cần bổ sung một ứng dụng ‘Post to Facebook’ vào trình duyệt web mà bạn đang sử dụng, tất cả những cập nhật nội dung của bạn sẽ chờ sẵn trên Facebook khi bạn đăng nhập vào trang này lần tới.
3. Tắt các thông báo (notification) từ Facebook
Facebook luôn thông báo mỗi khi có một bình luận (comment) được đưa lên tường Facebook của bạn. Việc tắt những thông báo này giúp bạn tiết kiệm được thời gian khoảng 2 phút mà bạn tự động dành để lướt Facebook sau khi đọc comment đó. Bạn có thể chọn để Facebook gửi các thông báo này tới email và kiểm tra vào những thời gian phù hợp mà không cần phải đăng nhập vào Facebook.
4. Sử dụng các trang khác để cập nhật ảnh
Nếu bạn dùng Facebook để đưa nhiều bức ảnh lên, hãy thử  sử dụng một trang khác có khả năng đưa nhiều bức ảnh lên nhiều trang mạng xã hội một cách thật đơn giản. Bạn có thể dùng Flickr, Instagram, Tumblr và Twitter để chia sẻ ảnh. Facebook không phải là trang nắm giữ “độc quyền” đối với việc cập nhật và chia sẻ ảnh.
5. Sử dụng Facebook một cách có chủ ý
Một khi  bạn đăng nhập vào Facebook trong giờ làm việc, hãy làm việc đó có chủ ý và đặt ra những giới hạn. Hãy chỉ đưa lên một comment cụ thể hoặc trả lời một ai đó, sau đó phải đăng xuất ngay. Đừng để bản thân tự do đăng nhập và lướt Facebook vô thời hạn. Hãy xem Facebook như một nhiệm vụ cụ thể trong danh sách việc cần làm và có khủng thời gian cụ thể cho việc đó, thay vì một sự xả hơi không có giới hạn. Tốt hơn hết, bạn chỉ nên mở Facebook trong giờ nghỉ giải lao hoặc ăn trưa mà thôi.
6. Dùng thời gian lẽ ra bạn vào Facebook để thư giãn theo một cách khác
Mỗi khi cảm thấy muốn bấm vào biểu tượng Facebook, hãy đứng dậy, đi ra ngoài làm một cốc cà phê hoặc đi dạo một vòng quanh cơ quan. Đây là cách thức tương tự như dành cho một con nghiện thuốc lá: nhai kẹo cao su mỗi khi thèm thuốc để giảm độ nghiện. Trên thực tế, Facebook đã được chứng minh là gây nghiện mạnh hơn cả thuốc lá hay đồ uống có cồn.
Tuy nhiên, bạn cũng nên áp dụng cách “cai nghiện” này sao cho vừa phải. Nếu bạn là người kiểm tra Facebook 6 lần mỗi giờ đồng hồ, thì mỗi khi “thèm” Facebook, bạn chỉ cần ngồi tại chỗ, vươn vai hay duỗi chân. Việc thường xuyên ra ngoài để uống cà phê và đi lòng vòng sẽ khiến sếp và đồng nghiệp của bạn để ý, đồng thời cũng không có lợi cho năng suất làm việc của chính bạn.
7. Chuyển sang dùng những mạng xã hội ít “gây nghiện” hơn Facebook
Nếu quá mê mẩn Facebook và liên tục phải vào trang này trong giờ làm việc, bạn cũng có thể giảm độ “nghiện” bằng cách tìm đến những mạng xã hội khác để duy trì sự kết nối mà không bị mất quá nhiều thời gian. Có rất nhiều mạng xã hội khác giúp bạn “buôn chuyện” nhanh và thư giãn đầu óc mà không tiêu tốn nhiều thời gian như Facebook, chẳng hạn Instagram hay LinkedIn. Những mạng này cũng được cho là có mức độ “gây nghiện” khiêm tốn hơn so với Facebook.
Tuy nhiên, bạn cũng không nên để xảy ra tình trạng “tránh vỏ dưa, gặp vỏ dừa” khi “né” Facebook mà lại chuyển sang “nghiện” những mạng xã hội này.
Facebook được thiết kế để giúp bạn duy trì kết nối với mọi người, nhưng không phải để “ngắt kết nối” giữa bạn với công việc của bạn. Xét cho cùng, công việc phải là ưu tiên số 1 khi bạn có mặt ở công sở. Bởi vậy, hãy cố gắng áp dụng những gợi ý trên đây để giảm thời gian bạn dành cho Facebook, và trở lại toàn tâm toàn ý với công việc.

Phương Anh
Theo Career Bliss

4 mẹo nhỏ giúp bạn không nghiện Facebook

Facebook - người khổng lồ trong lĩnh vực mạng xã hội đã tác động đáng kể đến đời sống của người sử dụng Internet hiện nay. Với hơn một tỷ người sử dụng, Facebook thực sự đã trở thành nền tảng truyền thông xã hội và dễ dàng gây nghiện nhất. Bởi lẽ, Facebook là nơi để giao lưu với bạn bè thông qua trò chuyện, chia sẻ hình ảnh, tham gia tranh luận hoặc thậm chí là gửi thư mời cho các sự kiện của mình. Tuy nhiên, nếu bạn ngồi hàng giờ trước máy tính, kể cả điện thoại di động để online Facebook thì xem như đã có dấu hiệu của nghiện Facebook. 

Nghien-FB

Khi nghiện Facebook, bạn sẽ tiêu tốn rất nhiều thời gian quý giá của mình, những khoảng thời gian mà lẽ ra bạn có thể dành để trực tiếp đi gặp gỡ bạn bè và người thân. Và đương nhiên, nó cũng sẽ ảnh hưởng không tốt tới công việc của bạn. Nếu bạn cảm thấy rằng mĩnh đã quá đà trong việc sử Facebook, thì 4 lời khuyên dưới đây sẽ rất hữu ích để kìm hãm việc nghiện Facebook:

1. Tham gia những hoạt động cộng đồng có ích

Trước khi chưa quá muộn, để tránh bị nghiện Facebook một cách vô thức, ngay bây giờ bạn có thể chuyển hướng dành nhiều thời gian giao lưu, chia sẻ, quan tâm, chăm sóc trực tiếp với bạn bè thân thiết và các thành viên trong gia đình. Thông qua đó đặt ra kế hoạch hoạt động cho công việc hơn là trò chuyện linh tinh, nhất là với cộng đồng xa lạ. Cụ thể, tham gia các câu lạc bộ, các hoạt động thể thao và các sự kiện xã hội nơi bạn có thể giao tiếp với những người khác để chuyển hướng tương tác với những người thường xuyên gặp gỡ thay vì tham gia vào tương tác ảo với bạn bè.

2. Áp đặt giới hạn và ranh giới sử dụng

Nếu bạn không thể thiết lập các nguyên tắc như khoảng thời gian cho phép mình sử dụng Facebook, chắc chắn bạn có thể sẽ bị nghiện. Do đó bạn nên cố gắng áp đặt giới hạn mở tài khoản Facebook theo định lượng thời gian cố định. Cụ thể, đặt chuông báo cứ mỗi lần sử dụng 30 phút để nhắc nhở bạn đó là thời gian để thoát ra. Hơn nữa, bạn cũng có thể thiết lập ranh giới và lịch trình để “kỷ luật” bản thân khi sử dụng Facebook quá đà.

3. Không sử dụng push thông báo trên điện thoại di động

Một trong những lý do phổ biến nhất khiến một người sử dụng Facebook thường mở và kiểm tra tài khoản Facebook của họ hàng ngày là bởi vì các thông báo Facebook xuất hiện thường xuyên trên điện thoại di động. Chính vì thế, để có thể tránh nhận được những thông mời tham gia này, cách duy nhất là vô hiệu hóa các push thông báo trên Facebook. Như vậy bạn mới có thể chủ động sử dụng Facebook theo một lịch trình nhất định.

4. Giới hạn bạn bè

Một lý do nữa khiến bạn có thể nghiện Facebook là do mong muốn tham gia vào cuộc chạy đua tình bạn trên Facebook. Nếu bạn bị cám dỗ trong việc thêm số lượng bạn bè mà không có chủ định tương tác vì lý do gì thì nên hạn chế số lượng để tránh phát sinh nhu cầu sử dụng Facebook và điều đó cũng có nghĩa là tránh sử dụng Facebook ngoài lịch trình.

Văn Kính
Nguồn: XHTT

10 câu nói bất hủ của Bill Gates

Bill GatesTrước khi về hưu vào ngày 27/6/2008, Bill Gates - ông chủ của tập đoàn máy tính lớn nhất thế giới Microsoft - đã đưa ra 10 lời khuyên dành cho các bạn thanh niên trên con đường lập nghiệp.

Chúng tôi xin giới thiệu và mời các bạn tham khảo những lời khuyên bổ ích của người đàn ông giàu nhất thế giới này, có thể một ngày nào đó bạn cũng sẽ trở thành một Bill Gates thứ hai?

1. Thế giới vốn không công bằng. Bạn biết điều này chứ? Dù bạn có nhận thấy sự bất công trong xã hội hay không thì cũng đừng hy vọng làm thay đổi được nó. Việc cần làm là hãy thích nghi với nó.

(Sở dĩ như vậy là một mình bạn sẽ không thể nào làm thay đổi được sự bất công trong xã hội)

2. Mọi người sẽ không bao giờ ngó ngàng đến lòng tự trọng của bạn, điều mà họ quan tâm chính là thành tựu mà bạn đạt được. Do đó, trước khi có được những thành tựu thì bạn đừng nên quá chú trọng hay cường điệu lòng tự trọng của bản thân mình lên.

(Lòng tự trọng quá cao sẽ tỷ lệ thuận với sự bất lợi trong công việc của bạn)

3. Thường thì bạn sẽ không thể trở thành CEO nếu chỉ mới tốt nghiệp trung học. Nhưng khi bạn đã trở thành một CEO thì không còn ai để ý là bạn mới chỉ có tốt nghiệp trung học nữa.

(Lúc này người ta sẽ đánh giá và quan tâm nhiều đến năng lực hơn là bằng cấp của bạn)

4. Khi bạn gặp khó khăn hay bế tắc trong công việc thì đừng có oán trách số phận. Điều bạn học được khi gặp trắc trở chính là kinh nghiệm và bài học để lần sau không bao giờ mắc phải nữa.

(Điều cần làm lúc này là trấn tĩnh và bắt tay làm lại từ đầu)

5. Nên hiểu một điều rằng: Trước khi có bạn, bố mẹ bạn không phải là những người “chán ngắt, vô vị” như bạn của ngày hôm nay đã nghĩ. Đây chính là cái giá rất lớn mà bố mẹ đã phải trả cho sự trưởng thành của bạn.

(Bạn phải có nghĩa vụ đền đáp công ơn với những người đã dành cả cuộc đời mình cho sự sống và trưởng thành của bạn)

6. Khi đi học, bạn đứng thứ mấy trong lớp cũng không phải là vấn đề quan trọng. Nhưng khi đã bước chân ra xã hội thì mọi việc lại không đơn giản như vậy. Dù đi đâu hay làm công việc gì bạn cũng nên tạo đẳng cấp cho mình.

(Luôn tự nhủ rằng bạn sẽ luôn là người đứng đầu, như vậy bạn sẽ có động lực và tinh thần nhiều hơn cho sự nghiệp của bản thân)

7. Khi đi học, bạn luôn mong chờ đến ngày nghỉ lễ, Tết. Khi đi làm thì hoàn toàn không giống vậy, dường như là bạn sẽ không được nghỉ ngơi. Công việc sẽ cuốn bạn đi bất cứ lúc nào kể cả ngày nghỉ.

(Nếu là một nhân viên luôn mong chờ ngày nghỉ lễ thì bạn sẽ bị lạc hậu hơn so với những nhân viên khác. Sự lạc hậu này còn luôn đồng hành với sự đào thải và thất nghiệp).

8. Khi ngồi trên ghế nhà trường, lúc gặp khó khăn trong học tập thì có giáo viên giúp đỡ bạn. Tuy nhiên, nếu lúc đó bạn lại cảm thấy mọi khó khăn đều do những yêu cầu quá nghiêm khắc từ phía giáo viên thì bạn đừng nên đi làm sau khi tốt nghiệp. Đơn giản nếu như không có những yêu cầu nghiêm khắc từ phía công ty thì chắc chắn bạn sẽ không làm được gì và sẽ nhanh chóng thất nghiệp, hơn nữa lúc này sẽ không có ai giúp đỡ bạn cả.

(Nên nhận thức được rằng: Công ty sẽ luôn yêu cầu cao hơn rất nhiều so với trường học. Vì ở trường học, dù bạn có học được hay không thì chỉ ảnh hưởng đến cá nhân bạn. Còn ở công ty bạn có làm được việc hay không thì lại ảnh hưởng đến rất nhiều người)

9. Mọi người đều thích xem phim truyền hình, nhưng bạn không nên xem nhiều vì đó không phải là cuộc sống của bạn. Vì công việc ở công ty mới phản ánh cuộc sống thực của bạn.

(Bạn không nên xem nhiều vì tư tưởng của bạn sẽ bị ảnh hưởng bởi những bộ phim truyền hình đó. Cuộc sống của bạn nên do bạn quyết định)

10. Không bao giờ phê bình người khác sau lưng của họ, đặc biệt đừng bao giờ phê phán sếp là người không có năng lực, điều này là không đúng.

(Nếu bạn có thắc mắc gì trong công việc thì nên nói ý kiến của mình trước mặt mọi người. Còn nếu như bạn luôn giữ thái độ và hành động phản kháng sau lưng người khác thì chỉ có bất lợi cho bạn mà thôi).

Theo Hải Hiền
VNN

Hướng dẫn Root các thiết bị Android đơn giản không cần máy tính

Root máy Android cũng như jailbreak trên iOS, giúp bạn có thể xâm nhập sâu vào hệ thống và dễ dàng tùy biến thiết bị của mình hơn.

Các bản cập nhật của hệ điều hành Android và sự can thiệp của các nhà sản xuất thiết bị Android như Samsung, Lg, Sony, ... khiến các thiết bị chạy hệ điều hành này càng khó root. Các ứng dụng one-click để root dường như không còn quá hiệu quả, và người dùng phải tìm phương pháp root riêng cho thiết bị của mình chứ không thể áp dụng cách root của các thiết bị khác nữa.

Nhưng điều đó có vẻ đã thay đổi khi thành viên alephzain của diễn đàn XDA đã tạo ra Framaroot - một ứng dụng dùng để root Android có thể chạy trực tiếp trên các thiết bị Android. Cách sử dụng Framaroot vô cùng đơn giản, bạn thậm chí còn không cần phải kết nối thiết bị Android với máy tính nữa.

Framaroot hỗ trợ khá nhiều loại thiết bị chạy chip Qualcomm, Mediatek, Exynos, ... bao gồm các thiết bị nổi tiếng thuộc dòng Galaxy của Samsung, Optimus của LG, một số máy ASUS, Motorola Droid, ... Có một điều ngạc nhiên là Framaroot còn hỗ trợ một số máy của các hãng không quá đình đám như Huawei, Lenovo, ZTE, Meizu, Sharp,... và các hãng mà chúng ta chưa nghe tên bao giờ như Parrot, THL, ZOPO, Texet, Fly, ...

Các bước sử dụng Framaroot:

1. Tải về file apk của Framaroot tại đây và cài đặt nó trên máy Android của bạn.

2. Chạy Framaroot. Ở mục 'Aragorn' sẽ khác nhau ở tùy máy, có thể sẽ hiện một cái tên khác như Boromir, Legolas, Sam, Frodo,... có máy sẽ hiện tới 2-3 cái để bạn chọn.

3. Mục ở trên sẽ có các tùy chọn là 'Install Superuser', 'Install SuperSU' và 'Unroot'. Vì mục đích của chúng ta là root máy nên ta sẽ chọn 'Install Superuser' hoặc 'Install SuperSU', và bạn muốn chọn cái nào cũng được nhưng tôi khuyên bạn nên chọn 'Install SuperSU'.

4. Nhấn vào nút 'Aragorn' (Boromir, Sam,... tùy máy). Nếu không được thì bạn hãy chọn cái khác, còn nếu máy bạn chỉ hiện một trong những cái tên trên mà vẫn không được thì tức là Framaroot không hỗ trợ thiết bị của bạn.

5. Khi nhận được thông báo là đã root thành công thì bạn hãy khởi động lại máy và bạn sẽ thấy icon của Superuser hoặc SuperSU trong app drawer.

Root các thiết bị Android một cách đơn giản với Framaroot

Để kiểm tra chắc chắn là máy bạn đã root chưa thì bạn hãy tải ứng dụng Root Checker tại đây. Sau khi cài đặt bạn hãy mở ứng dụng lên và chọn 'Verify Root Access', nếu thấy thông báo hiển thị 'Congratulations! This device has root access' thì máy bạn đã root thành công.

Theo Genk

Thứ Năm, 19 tháng 9, 2013

10 câu bạn không nên nói khi đang thuyết trình

Theo các chuyên gia tâm lý, thuyết trình giỏi không phải là khả năng “thiên bẩm” và sự tự tin cũng không giúp bạn trở thành diễn giả giỏi mà kỹ năng này phải được rèn luyện hàng ngày. Phần lớn mọi người coi việc diễn thuyết trước đám đông là một việc làm khó khăn. Điều này cũng có thể là trở ngại lớn trên con đường gặt hái thành công của mỗi người. Khi đứng trước đám đông, nhiều người cảm thấy không tự tin và đã gây ra những lỗi vô cùng ngớ ngẩn. 

Dưới đây là 10 điều bạn cần tránh nói đến khi đang diễn thuyết.

"Tôi đang vô cùng mệt mỏi"

Khi bạn thuyết trình, có hàng trăm thậm trí hàng nghìn khán giả đang theo dõi bạn, bạn tuyệt đối không được bắt đầu bằng câu nói: “Tôi thực sự mệt mỏi…Tôi đang vô cùng mệt mỏi…”. Hãy đặt địa vị của mình vào khán giả, bạn có muốn nghe một câu nói như vậy không? Khán giả chỉ muốn nghe những thông tin thú vị, tốt đẹp và ý nghĩa thay vì những câu nói trống rỗng, vô nghĩa. Nếu bạn đang thực sự mệt mỏi, tốt hơn hết là nên hủy bỏ buổi thuyết trình và lấy lại tinh thần cho một ngày đẹp trời khác.

"Tôi sẽ quay trở lại vấn đề này sau"

Nếu có khán giả nào đó quan tâm đến một trong những vấn đề bạn đưa ra ở bản thuyết trình, thì đây chính là điều may mắn với bạn, bạn hãy chớp lấy cơ hội này và thông tin lại với khán giả. Nếu họ đặt câu hỏi, bạn nên giải đáp ngay vào cuối buổi thuyết trình, tránh bỏ lửng vấn đề và hứa quay trở lại vào dịp khác. Nếu một người nào đó đủ can đảm đặt câu hỏi cho bạn, bạn nên khen ngợi, cảm ơn họ và mời gọi những khán giả khác đặt câu hỏi cho mình. Điều quan trọng là đừng trì hoãn bất kỳ điều gì.

"Các bạn có nghe thấy tôi nói gì không?"

Đây là câu hỏi của rất nhiều người khi bắt đầu buổi thuyết trình của mình? Nhiều người còn hét to vào micro vài ba lần với câu hỏi “các bạn có nghe thấy tôi nói gì không?” Tất nhiên là tất cả đều nghe thấy rất rõ, nhưng họ không trả lời bạn. Kiểm tra tần số âm thanh không thuộc về trách nhiệm của bạn. Nếu chẳng may hệ thống âm thanh trục trặc, bạn hãy bình tĩnh đi ra phía rìa sân khấu và kín đáo yêu cầu người điều hành kiểm tra giúp bạn. Lúc này, bạn cần phải bình tĩnh, tự tin, nhìn, cười với khán giả và chờ đợi bộ phận kỹ thuật sữa chữa.

"Tôi không thể nhìn thấy bạn vì ánh sáng chói quá!"

Khi bạn đứng trên sân khấu, ánh đèn và sức nóng của sân khấu sẽ làm bạn khó khăn để nhìn thấy rõ khán giả. Lúc này, bạn hãy nhìn chằm chằm vào khoảng tối trước mặt, thỉnh thoảng nở nụ cười và hành động như thể bạn nhìn thấy rõ từng người khán giả một. Bạn có thể tự do đi bộ về phía khán giả nếu bạn muốn nhìn thấy họ rõ hơn. Bạn tuyệt đối không dùng tay che mắt, nhưng hãy lịch sự yêu cầu bộ phận chiếu sáng điều chỉnh lại hệ thống ánh sáng để bạn không bị chói mắt. Tốt hơn hết, trước buổi thuyết trình, bạn hãy quan sát hệ thống chiếu sáng và yêu cầu điều chỉnh trước khi bắt đầu.

"Bạn có nhìn rõ những chữ này không?"

Trong bài thuyết trình có thêm phần trình chiếu slide minh họa, có một nguyên tắc cơ bản về kích cỡ phông chữ mà bạn nên lưu ý. Đó là, kích cỡ chữ thường gấp đôi độ tuổi trung bình của khán giả. Ví dụ, nếu khán giả của bạn ở độ tuổi 40, thì phải để phông chữ ở kích cỡ 80. Có thể bạn sẽ không áp dụng nguyên tắc này với nhiều dạng văn bản slide, nhưng hãy quan tâm đến vấn đề này.

"Hãy để tôi đọc to điều này cho bạn"

Có một điều chắc chắn không bao giờ xảy ra đó là khán giả dành thời gian đọc toàn bộ các slide trong bản thuyết trình của bạn. Nếu bạn đọc từng trang của slide đó sẽ làm người nghe cảm thấy buồn chán. Cách tốt nhất để khán giả chú ý là để văn bản đó dưới dạng slide show. Khán giả sẽ chú ý đến bản slide của bạn khi trên đó có càng ít chữ càng tốt. Khi bản slide của bạn gây được sự chú ý thì họ sẽ lắng nghe bạn. Điểm mấu chốt của vấn đề đó là chỉ sử dụng tiêu đề ngắn trên các bài thuyết trình của mình và ghi nhớ các văn bản mà bạn muốn đọc to. Nếu có vấn đề gì đó cần phải suy ngẫm, hãy dành một khoảng thời gian ngắn để khán giả tự đọc nó.

"Hãy tắt điện thoại, laptop, tablet của bạn"

Việc yêu cầu khán giả tắt tất cả các thiết bị cá nhân khi bạn bắt đầu thuyết trình có vẻ là việc làm xưa cũ. Khán giả có thể không quan tâm đến yêu cầu này của bạn và không thực hiện theo yêu cầu của bạn. Bạn chỉ có thể yêu cầu họ để điện thoại ở chế độ im lặng. Nếu bản thuyết trình của bạn thực sự hấp dẫn, bạn sẽ thu hút được toàn bộ sự quan tâm của mọi người. Vì vậy không nhất thiết phải yêu cầu họ tắt các thiết bị cá nhân.

"Bạn không cần ghi chép, bản thuyết trình sẽ có trên mạng"

Việc bạn tải bản thuyết trình của mình lên mạng không có gì là mới mẻ. Nhưng nếu đó là một bản thuyết trình tốt thì sẽ chứa không quá nhiều từ và nhiều người sẽ quan tâm đến nó. Đối với nhiều người, việc ghi chép một cái gì đó là cách dễ dàng để ghi nhớ một vấn đề mà họ quan tâm. Hành động viết ra một câu cũng là cách mà họ đưa nó vào trong bộ não của mình. Họ có thể thực sự có cảm hứng và nảy ra một ý tưởng từ những điều mà họ đã nghe được. Hãy để họ tự do làm bất cứ điều gì mà họ muốn trong khi bạn đang thuyết trình.

"Tôi sẽ giải đáp thắc mắc của bạn ngay lập tức"

Khi bạn đang trong mạch thuyết trình, một khán giả quan tâm đến vấn đề nào đó và họ đặt câu hỏi cho bạn. Bạn không nhất thiết phải giải đáp câu hỏi đó ngay. Hãy dành thời gian suy nghĩ để có được câu trả lời hay nhất. Bạn cứ tiếp nhận câu hỏi và dành thời gian giải đáp vào cuối buổi thuyết trình, vừa là để bạn có thời gian suy nghĩ cho thấu đáo, vừa là để giữ chân khán giả đến khi kết thúc buổi thuyết trình.

"Tôi sẽ nói ngắn gọn thôi"

Đây là một lời hứa mà chưa chắc bạn đã giữ được. Nhiều người khi bắt đầu bài thuyết trình đều nói như vậy. Khán giả thực sự không quan tâm đến việc bản thuyết trình ngắn hay dài, cái mà họ quan tâm là nó có hay không thôi. Họ dành thời gian để lắng nghe bạn, vậy bạn phải làm sao cho họ có cảm hứng. Hãy nói với họ “Bản trình bày của tôi có thể góp phần thay đổi cuộc sống của bạn” hay “Bài trình bày này dự kiến sẽ diễn ra trong 30 phút, nhưng tôi sẽ làm điều đó trong 25 phút để bạn có thể đi ra ngoài và có một ly cà phê sớm hơn dự kiến”. Sau đó, tất cả những việc mà bạn phải làm là giữ đúng lời hứa đó.

Hoàng Hải

Nguồn: xahoithongtin.com.vn